Đó là vào năm 2021, đúng lúc dịch Covid đang đi vào cao điểm. Một buổi sáng mình thức dậy, như thường lệ ngồi suy ngẫm về cuộc đời thật lâu trong nhà tắm, lướt facebook và, bùm, facebook bị lag đến mức không load được một cái gì cả. Ban đầu mình còn tưởng facebook bị hack, nhưng khi bảo chồng thì mới ngã ngửa ra, facebook của anh cũng bị vậy.
Hóa ra ngôi nhà bọn mình thiết kế, Nhà của Mẹ, được anh chủ nhà đăng lên mạng. Bài đăng 78.000 like, 8.900 lượt chia sẻ. Công trình viral tràn ngập các trang báo chí, truyền hình, có cả tạp chí kiến trúc của Mỹ, trang tin của Trung Quốc, Thái Lan,.hàng trăm tin nhắn đặt hàng đổ về rầm rầm.
Số lượng hđ thiết kế, nếu ký, thì nhiều đến mức, 10 năm sau mình không cần ký thêm 1 hđ nào cả.
Mình đứng trước một sự lựa chọn đầy cám dỗ, ký hợp đồng hay không? Nếu ký hết thì sẽ có rất nhiều tiền, mở rộng văn phòng, tìm thêm người hỗ trợ..
Nhưng, chắc chắn mình không thể làm tốt hết các công trình được.
Nhà của Gió mà, từ trước đến nay, mình và chồng đều trực tiếp tham gia lên concept, chủ trì cho từng dự án, các em nhân viên hỗ trợ triển khai. Đó là nguyên tắc mà chúng mình tự đặt ra, chẳng có ai kiểm tra, chẳng có luật lệ nào quy định. Nhưng với chúng mình, mỗi một công trình, nếu đã nhận, đều mong muốn trở thành một tác phẩm, phải cố hết sức để xử lý tốt nhất trong khả năng, với những điều kiện mà công trình có được.
Bởi vậy số lượng công trình chúng mình có thể nhận mỗi năm, luôn là giới hạn, vừa đủ với khả năng, sức khoẻ và thời gian của 2 đứa mình. Đó có thể chưa hẳn đã là cách làm việc khoa học nhất nhưng đại khái, năng lực của tụi mình chỉ làm được như vậy thôi.
Và cuối cùng, 2 vợ chồng đã chọn trung thành với trái tim mình.
Trong hàng trăm đơn hàng đó, chỉ có 5 hợp đồng được ký. Tiêu chuẩn để chọn, rất đơn giản, đó là 5 chủ nhà liên hệ sớm nhất, vậy thôi.
Còn những đơn hàng khác? Đương nhiên không cần mình lo, ngoài kia có biết bao kiến trúc sư khác giỏi hơn mình nhiều. Mình chỉ cần nhận những việc vừa sức, đúng với khả năng và nghiêm cẩn làm tròn chức trách của mình là được rồi.
Mình nghĩ làm nghề gì cũng nên như vậy.
Nghề từ thiện cũng thế.
Đừng vì sợ mất “thị trường” vào tay người khác mà nhận thật nhiều tiền, vượt quá khả năng của bản thân. Để đến lúc bị chất vấn lại lấy lý do, năng lực quản lý yếu kém. Bạn có thể ngừng nhận thêm tiền khi dự án bắt đầu vượt khỏi tầm kiểm soát mà?
Hãy tưởng tượng, một bác sĩ, khi gây hậu quả nghiêm trọng, lại nói rằng thực ra do tôi nhận nhiều bệnh nhân quá nên chỉ làm được thế thôi. Nghe có được không? Người nhà bệnh nhân có chấp nhận lý do đó không?
Việc mình chưa làm tốt, hãy để người khác làm, thậm chí chia sẻ kinh nghiệm để người khác cùng làm.
Chỉ nhận việc mà mình làm được, đó không chỉ là công việc, đó là đạo đức,tư cách, lòng tin và là uy tín tối thiểu của một người.
Chữ thiện, trước tiên, phải là lương thiện đã.

