MỘT NGÔI NHÀ KHÔNG PHẢI ĐỂ CHIA TÁCH, MÀ ĐỂ KẾT NỐI GIA ĐÌNH.
Mình thích một ngôi nhà mà, ở đâu cũng thấp thoáng thấy nhau.
Những ngày mùa đông thế này hãy cố gắng về nhà ăn một bữa cơm.
Khi trời ngả về chiều, sương lạnh thấm vào đầu ngón tay, chóp mũi. Hãy ghé mua thêm ít trái cây, mang về nhà, ngồi vào bàn cùng với cả gia đình, dưới ánh đèn vàng ấm áp.
Đặt điện thoại xuống, lắng nghe những câu chuyện vụn vặt của bạn đời, của lũ trẻ, đôi khi mỉm cười khẽ.

Bạn sẽ chợt nhận ra, những muộn phiền đã bị bỏ lại ngoài cửa từ lúc nào.
Thứ giữ cho ta ấm, không phải những bữa tiệc xa hoa, đồ hiệu hay số dư trong tài khoản.
Chúng ta cố gắng kiếm thật nhiều tiền, để xây ngôi nhà thật to. Nhưng nhà to để làm gì, khi mà nhiều người còn chưa hiểu được rõ chính trái tim của mình.
Nhà to không phải để chia thành thật nhiều căn phòng khép kín, với những bức tường dày và cánh cửa đóng chặt, vô tình ngăn con người xa nhau.
Nhà to là để có chỗ cho sự sum họp.
Nhà to để có phòng sinh hoạt chung, cả nhà cùng lăn lê bò toài, ba mẹ đọc sách, viết lách, con cái vẽ vời, ca hát, nơi cuối tuần trải thảm xem phim, trò chuyện rồi ngủ quên cạnh nhau.
Nhà to để có sân trong, trồng vài tán cây, thêm một chiếc xích đu. Ba tỉa cây ở tầng trên, con chơi xích đu bên dưới, mẹ ngồi đan len dưới bóng mát. Mỗi người một việc nhưng hiện diện, cùng nhau.
Nhà to để có thông tầng, mẹ nấu cơm ở tầng dưới vẫn nhìn thấy con học bài ở tầng trên. Để khi con đang học bài bỗng nhớ ra một chuyện thú vị, sẽ ngồi bên cửa sổ nói chuyện với xuống, khi mẹ nấu cơm xong, chỉ việc gọi với lên.
Có những căn nhà rộng và kín bưng đến mức, một thành viên đi qua đêm không về cũng chẳng ai hay biết. Riêng tư quả thực là tốt, nhưng những không gian quá riêng tư một cách bị động, mình lại không thích làm như thế. Mình thích làm phòng trẻ con có vách kính hoặc cửa sổ lớn, quay ra một khu vườn chung. Nếu cần riêng tư, kéo rèm vào là được. Nhưng ít nhất, bố mẹ sẽ biết hôm nay con có ở nhà không, phòng còn sáng đèn đến bao giờ.

Trong quá trình tạo nên những tổ ấm, mình đã gặp nhiều ngôi nhà hạnh phúc. Đó là nơi mà mọi thành viên có thú chơi cùng nhau thật vui ở nhà. Có ngôi nhà ôm trọn vườn cây trái trong lòng, có ngôi nhà có phòng xem phim, có ngôi nhà có phòng hát karaoke, phòng chơi nhạc, có ngôi nhà có phòng chơi bida, phòng gội đầu dưỡng sinh, hay phòng xông hơi, có ngôi nhà lại có bể sục, bể bơi cạnh sân bbq, để người lớn ngồi trò chuyện ngắm tụi trẻ con nô đùa. Cuộc sống cứ trôi qua nhẹ nhàng như vậy thôi.
Một ngôi nhà to không phải để chia cắt, mà để kết nối những thành viên trong gia đình.
Những sự gắn kết tinh thần, nghe có vẻ cao siêu, nhưng thực ra lại bắt đầu từ điều thật đơn giản. Đó là không gian, nơi mà mọi người dễ dàng thường xuyên chạm mặt nhau, nơi mọi người cảm thấy thoải mái để hiện diện cùng nhau.
Để những cái ôm thật ấm chỉ cần vươn tay là chạm.
Bởi đó là cách tốt nhất để tìm lại những phần đã thất lạc của mình nơi đô thị nháo nhộn.
Chẳng phải ý nghĩa của NHÀ, chính là như thế hay sao?

