Trong những năm gần đây, xu hướng sử dụng vật liệu tự nhiên trong kiến trúc Việt Nam ngày càng rõ nét. Không phải vì hoài cổ, mà vì những vật liệu này thực sự vượt trội về nhiều tiêu chí quan trọng: khả năng điều tiết nhiệt độ và độ ẩm, carbon footprint thấp, khả năng tái chế và phân huỷ sinh học, và quan trọng nhất — chúng tạo ra những không gian mà con người thực sự muốn sống trong đó

Tre là ví dụ điển hình nhất. Một cây tre đạt độ trưởng thành trong 3–5 năm thay vì 30–50 năm như gỗ tự nhiên. Cường độ chịu kéo của tre cao hơn thép theo tỉ lệ khối lượng. Và khi được xử lý đúng cách — ngâm trong dung dịch borax để chống mối mọt và nấm — tre có thể tồn tại hàng chục năm mà không cần bảo trì. Ở những tỉnh miền núi phía Bắc, vẫn còn những ngôi nhà sàn tre hơn 80 năm tuổi đứng vững trước mưa lũ và động đất nhỏ.

Đá xanh Thanh Hoá, đá granite Bình Định, đất nung Bát Tràng — mỗi vùng đất Việt Nam có một loại vật liệu đặc trưng riêng. Khi kiến trúc sư chọn vật liệu địa phương, họ không chỉ giảm chi phí vận chuyển và carbon — họ đang dệt ngôi nhà vào cảnh quan xung quanh nó. Một ngôi nhà được xây từ đá của vùng đất mình đứng sẽ tự nhiên thuộc về nơi đó theo cách mà không một bề mặt nhập khẩu nào có thể tái tạo.

